THƠ THẨN

Thơ và Bàn

Chùm măng cụt

I

Thơ

Hãi hùng cơn gió
Đậu nhánh lan gầy

Bàn

Ai đã làm thay đổi cơn gió đang hớt hơ hớt hải? Sự dịu dàng tỏa ra từ nhành lan đã chạm tới đất trời.

II

Thơ

Thảnh thơi đi dạo ngoài đồng
Ồ hai thôn nữ ngồi trông nắng chiều

Bàn

Đôi bạn ngồi trông nắng chiều, điềm nhiên an vui như người bảo mẫu ngồi trông lũ trẻ đùa nghịch, chẳng phạm chi đến thánh thần.

III

Thơ

Gió thu khẽ ngáp trên cành
Đêm đen run rẩy trổ nhành mai hoa
Từ trong sâu thẳm mù lòa
Hai con mắt biếc dạ soa khóc thầm

Bàn

Gió thu cứ ngỡ là vô tình, chẳng ngờ lại rơi vào ý tứ của kẻ khác. Quỷ dạ soa không có mắt, nhưng nó nhìn thấy hết.

IV

Thơ

Sư ông thiền bước ngoài đình
Có cô gái trẻ theo rình đằng sau
Sư cười sư nói. Sư đau
Đêm xuân sư ngủ, ruồi bâu khắp mình

Bàn

Lão sư vốn đã quên chữ tình. Cô gái chỉ vì ngây thơ mà gây đại họa. Sự thể thật chả đáng để ruồi bu.

Thích?

Chia sẻ click

Các bài khác

Trang chủ

GẦN ĐÂY XEM NHIỀU LINH TINH  × 

Chỉ còn một bước nữa...

Blog Măng Cụt vừa gửi cho bạn một email. Vui lòng kiểm tra email để xác nhận.

Không tìm thấy email? Bạn hãy thử xem ở tab Quảng cáo (Promotions) của Gmail.Bạn hãy thử xem trong thư mục "thư rác". Một số dịch vụ email nhận nhầm chúng tôi là thư rác.